hoặc
Tài liệu học tập Phân tích Cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân, tại tailieuhoctap.com , bạn có thể tải miễn phí,tài liệu được sưu tầm trên internet và cung cấp miễn phí để các bạn có thể nghiên cứuhọc tập,dạng file , có kích thước 0.00 M nếu không xem đươc do lỗi font bạn có thể tải font vni về để xem,tải liệu Phân tích Cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân có 0 lần tải về miễn phí. Từ khóa tìm kiếm ,Học tập,Luyện thi đại học,Luyện thi đại học khối D,Môn Văn khối D,Học tốt Ngữ văn 11

Phân tích Cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân là tài liệu tham khảo, học tốt Ngữ văn 11 với dàn ý và 2 bài phân tích mẫu về cảnh Huấn Cao cho chữ viên quản lao tù sẽ giúp được các bạn phần nào hiểu thêm ý nghĩa tác phẩm cũng như ý tưởng, cách triển khai ý khi làm bài nghiên cứu về tác phẩm Chữ người tử tù.

Phân tích Cảnh cho chữ trong Chữ người tử tù 

Đề bài: Phân tích cảnh Huấn Cao cho chữ viên quản lao tù trong truyện ngắn Chữ người tử tù

Dàn bài chi tiết

I. Mở bài

Có thể nói chủ đề của truyện ngắn Chữ người tử tù và vẻ đẹp của nhân vật Huấn Cao đã được diễn tả sáng ngời trong cảnh Huấn Cao cho chữ viên quản lao tù, bởi đây không đơn thuần là cảnh cho chữ, mà "đây là sự chiến thắng của ánh sáng đối với bóng tối, của cái đẹp, cái cao thượng đối với sự phàm tục, sự nhơ bẩn, của tinh thần bất khuất trước thái độ cam chịu nô lệ".

II. Thân bài

Chính Nguyễn Tuân đã viết trong truyện, cảnh cho chữ là ”một cảnh tượng xưa nay chưa từng có". Vì sao vậy? Bình thường thì nói không có cảnh cho chữ đẹp đẽ và trang nghiêm trong chốn tù lao tù tối tăm và nhơ bẩn này. Nhưng ở đây .lại có, bởi vì ở đây có sự chiến thắng của "thiên lương" con người. Và nhà văn, với nghệ thuật đặc tả tài tình, với thủ pháp tương phản nhan sắc sảo, đã dựng lên các cảnh tượng đối lập để nêu bật ý nghĩa sâu xa và thâm thúy của sự chiến thắng đó.

1. Sự chiến thắng của ảnh sảng đối với bóng tối.

  • “Cảnh cho chữ diễn ra vào lúc đêm khuya trong nhà lao tù. Nhà lao tù vốn đã tối tăm, lại vào đêm khuya khoắt, càng dày đặc bóng tối. Nhưng "trong 1 không khí khói tỏa như đám cháy nhà, ánh sáng đỏ rực của 1 bó đuốc tẩm dầu rọi lên ba cái đầu người đqng chăm chú trên 1 tấm lụa bạch còn nguyên vẹn lần hồ" và "lửa đóm cháy rừng rực, lửa rụng xuống nền đất ẩm phòng giam, tàn lửa tắt nghe xèo xèo". Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Tuân đã miêu tả tới 2 lần cái "ánh sáng đỏ rực", cái "lửa đóm cháy rừng rực” đã xua tan và đẩy lùi cái bóng tối dày đặc trong phòng giam. Nhấn mạnh tới cái ánh sáng của bó đuốc tẩm dầu đó, rõ ràng đó là dụng ý nghệ thuật của nhà văn.
  • Ở đây, không chỉ là sự đối lập của ánh sáng và bóng tối theo ý nghĩa nhan sắc màu vật lí, mà sâu xa hơn và khái quát hơn, đây là sự đối lập mang ý nghĩa nhân sinh của con người: ánh sáng của lương trí, thiên lương và bóng tối của tàn bạo, độc ác. Ánh sáng của thiên lương đã xua tan và đẩy lùi bóng tốì của tàn bạo chính tại nơi tù lao tù này. Ánh sáng đó đã khai tâm, đã cảm hóa con người lầm đường trở về với đời sống lương thiện.

2. Sự chiến thắng của cái đẹp, cái cao thượng đối với sự phàm tục, sự nhơ bẩn

  • Sự phàm tục, sự nhơ bẩn ở đây được diễn tả rất rõ trong cảnh "một buồng chật hẹp, ẩm thấp, tường đầy mạng nhện, tổ rệp, đất bừa bãi phân chuột, phân gián"; còn cái đẹp, cái cao thượng lại được nói tới sâu nhan sắc trong 2 chi tiết mang ý nghĩa tượng trưng: màu trắng bốp của phiến lụa óng và mùi thơm từ châu mực bốc lên – điều tuồng như không thể có trong chốn tù lao tù. Màu trắng của phiến lụa biểu trưng cho sự trong sáng còn mùi thơm của thoi mực là hương thơm của tình người, tình đời.
  • Sự đốì lập nói trên đã nêu bật sự chiến thắng của cái đẹp, cái cao thượng đối với sự phàm tục, sự nhơ bẩn. Tâm hồn Huấn Cao bát ngát tới chừrig nào khi ông nói về mùi thơm của mực: "Thoi mực, thầy mua ở đâu tốt và thơm quá. Thầy có thấy mùi thơm ở chậu mực bốc lên không?…”. Thế là, không có nhà lao tù nào tồn tại nữa, chẳng còn bóng tối, cũng chẳng còn mạng nhện, phân chuột, phân gián nữa. Chỉ còn lại sự thơm tho của mực, sự trong sáng của lụa – nó là sự thơm tho và trong sáng của thiên lương con người.

3. Sự chiến thắng của tỉnh thần bất khuất trước thải độ cam chịu nô lệ

  • Đây là sự phối hợp giữa các con người trong cảnh cho chữ, và ở đây, ta thấy có sự thay bậc đổi ngôi: người tù lại như người làm chủ (đường hoàng, hiên ngang, thong thả, thanh thản); còn bọn quản lí nhà lao tù lại khúm núm, sợ hãi và xúc động trước các lời khuyên dạy của tù nhân (viên quản lao tù "khúm núm cất các đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ", thầy thư lại "run run bưng chậu mực").
  • Sự chiến thắng của tinh thần bất khuất trước thái độ cam chịu nô lệ đã được khắc họa đậm nét trong cảnh cho chữ và các con người trong cảnh đó. Không còn là cảnh cho chữ bình thường mà là 1 cảnh thọ giáo thiêng liêng giữa ngựời cho chữ và người nhận chữ. Lời khuyên dạy đĩnh đạc của Huấn Cao có khác gì 1 chúc thư về lẽ sống trước khi ông đi vào cõi bạt mạng. Và lời khuyên đầy tình người đó đã có sức mạnh cảm hóa 1 tâm hồn bấy lâu vẫn cam chịu nô lệ, 1 con người lầm đường trở về với đời sống lương thiện. Câu nói nghẹn ngào trong nước mắt của viên quản lao tù đã nêu bật sự chiến thắng của cái đẹp, cái thiện, của thiên lương con người: "Kẻ mê muội này xin bái lĩnh".

III. Kết bài

  • Tóm tắt lại các sự chiến thắng trong cảnh cho chữ đã phân tích trên đây.
  • Ý nghĩa nhân văn và giá trị nhân đạo gâu nhan sắc của sự chiến thắng đó (lúc bấy giờ và bây giờ).

Bài tham khảo 1

Đoạn truyện ông Huấn Cao cho chữ là đoạn văn hay nhất trong truyện ngắn Chữ người tử tù. Bút pháp điêu luyện, nhan sắc sảo khi dựng người, dựng cảnh, chi tiết nào cũng gợi cảm, gây ấn tượng.

Nguyễn Tuân trước Cách mạng tháng Tám là 1 nhà văn duy mĩ. Ông yêu đắm đuối cái đẹp, ca ngợi cái đẹp, tôn thờ cái đẹp. Theo ông, mĩ (cái đẹp) là đỉnh cao của nhân cách con người. Ông săn lùng cái đẹp không nhớ tiếc công sức. Ông miêu tả cái đẹp bằng khi ngôn ngữ giàu có của riêng ông. Những nhân vật hiện lên trong tác phẩm của Nguyễn Tuân phải là hiện thân của cái đẹp. Đó là các con người tài hoa hoạt động trong các hoàn cảnh, môi trường đặc trưng, phi thường. Ông phát hiện, miêu tả cái đẹp bên ngoài và bên trong của nhân vật. Cái đẹp của ông bao gồm cái chân và thiện; ông lại còn tính hợp mĩ với dũng. Truyện ngắn Chữ người tử tù (1939) trong tập Vang bóng 1 thời là áng văn hay nhất, tiêu biểu nhất của Nguyễn Tuân. Giá trị tư tưởng và dụng công nghệ thuật của Nguyễn Tuân được biểu lộ chủ yếu trong đoạn văn tả 1 cảnh tượng xưa nay chưa từng có, cảnh tượng 1 người tử tù cho chữ 1 viên cai lao tù.

Ông Huấn Cao trong truyện Chữ người tử tù là 1 nho sĩ tài hoa của 1 đã qua nay chỉ còn vang bóng. Nguyễn Tuân đã dựa vào nguyên mẫu nhà nho giáo, 1 lãnh tụ của cuộc khởi nghĩa nông dân là Cao Bá Quát, 1 con người hết sức tài hoa và dùng khí phi thường để sáng tạo nên nhân vật Huấn Cao (Cao là họ, Huấn là dạy). Cao Bá Quát trước khi trở thành lãnh tụ nông cùng là thầy giáo. Nguyễn Tuân đã dựa vào 2 tính cách của nguyên mẫu xây dựng nhân vật Huấn Cao. Cao Bá Quát, người viết chữ đẹp nổi tiếng và khí phách lừng lẫy. Xây dựng nhân vật Huấn Cao, Nguyễn Tuân vừa biểu lộ lí tưởng thẩm mĩ của ông lại vừa thỏa mãn tinh thần nổi loàn của ông đối với xả hội ám muội tàn bạo lúc bấy giờ.

Truyện có 2 nhân vật chính, 1 là ông Huấn Cao có tài viết chữ đẹp, 1 nửa là viên quản lao tù say mê chữ đẹp của ông Huấn, quyết tìm mọi cách để xin chữ treo trong nhà. Lão coi chữ của Huấn Cao như báu vật.

Họ đã gặp nhau trong tình huống oái ăm là nhà lao tù. Người có tài viết chữ đẹp lại là 1 tên đại nghịch cầm đầu khởi nghĩa nông dân (triều đình gọi là nổi loàn, giặc) đang bị bắt giam chờ ngày thụ hình. Còn người mê chữ đẹp của ông Huấn Cao lại là 1 quản lao tù đại diện cho cái thứ tự xã hội đó. Trên bình diện nghệ thuật họ là tri âm tri âm, trên bình diện xã hội họ ở 2 vị tri đối lập. Tình huống của truyện có tính kịch. Từ tình huống đầy kịch tính đó tính cách 2 nhân vật được diễn tả và tư tưởng chủ đề của truyện được biểu lộ 1 cách sâu nhan sắc.

Huấn Cao nói: Ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thể mà ép mình viết câu đối bao giờ. Huấn Cao coi thường tiền bạc và uy quyền, nhưng Huấn Cao vui lòng cho chữ viên quản lao tù vì con người sống giữa chốn bùn nhơ này, nơi người ta chỉ biết sống bằng tàn nhẫn, bằng lừa lọc lại có kẻ biết trọng người có nghĩa khí, biết tôn quý cái đẹp của chữ nghĩa ta cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các người. Nào ta có biết đâu 1 người như thầy quản đây mà lại có các sở thích cao quý như vậy. Viên quản lao tù cũng không dễ gì nhận được chữ của Huấn Cao. Hắn đã bị nghi ngờ, bị đuổi. Có lần hắn lân la vào lao tù định làm quen và biệt đãi Huấn Cao để xin chữ thì lại bị Huấn Cao cự tuyệt: Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây. Về sau hiểu được tấm lòng của viên quản lao tù, ông đã nói 1 lời sâu nhan sắc và cảm động: thiếu chút nữa ta đã phụ 1 tấm lòng trong thiên hạ.

Coi khinh cường quyền và tiền bạc, Huấn Cao chỉ trọng các tấm lòng biết quý cái đẹp, cái tài, có sở thích cao quý. Những con người đó theo Huấn Cao là còn giữ được thiên lương. Ông khuyên viên quản lao tù bỏ cái nghề nhơ bẩn của mình đi bởi ở đây khó giữ được thiên lương cho lành vững và rồi cũng tới nhem nhuốc mất cả đời lương thiện đi.

Bấm nút thanks
sau đó bấm Tải xuống

Download tài liệu - chọn link phù hợp để download