hoặc
Tài liệu học tập Phân tích hình tượng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ, tại tailieuhoctap.com , bạn có thể tải miễn phí,tài liệu được sưu tầm trên internet và cung cấp miễn phí để các bạn có thể nghiên cứuhọc tập,dạng file , có kích thước 0.00 M nếu không xem đươc do lỗi font bạn có thể tải font vni về để xem,tải liệu Phân tích hình tượng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ có 0 lần tải về miễn phí. Từ khóa tìm kiếm ,Học tập,Trung học cơ sở,Tài liệu học tập lớp 8,Văn mẫu lớp 8

Phân tích hình tượng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ là tài liệu văn mẫu hay dành cho các bạn học sinh lớp 8. tài liệu này bao gồm 1 số bài văn mẫu về hình tượng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng. Các bạn có thể tham khảo để hoàn thành bài viết của mình hay hơn.

Hình tượng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ

Đề: Phân tích nhân vật con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ.

BÀI LÀM

Với nhân vật con hổ trong vườn thú được miêu tả như 1 tính cách dữ dội, lớn lao, đầy dằn vặt và khát vọng, Nhớ rừng ít đa dạng đã hoà vào cái mạch đã từng mang lại cho thi ca biết bao nhiêu danh tác. Lẽ dĩ nhiên, không ai dám đặt con hổ của bài thơ bên cạnh các tầm cỡ như Prômêíê bị xiềng hay Hamlet hay Người tù xứ Capcadơ. Nhớ rừng mới chỉ là tiếng nói đau đớn của 1 kẻ đã mất hết niềm tin được tự do, mất hết mơ ước chiến thắng. Con hổ ở đây đã không thể làm được gì hơn là “nằm dài” trong cũi sắt, để “trông ngày tháng dần qua”, và nói về cái thuở oanh liệt vẫy vùng như các tháng ngày không bao giờ trở lại. Cũng không có trong nó cái khát khao tục truyền đã được người anh hùng Nguyễn Hữu cầu biểu thị trong các vần thơ lồng lộng ngợp say:

Bay thẳng cánh, muôn trùng Tiêu, Hán

Phá vòng vây, bạn với kim ô.

Có lẽ sẽ không là khiên cưỡng: giả dụ nói rằng Nhớ rừng với hình tượng con hổ nằm dài đó, đã tạo nên phong độ của các con người đã thôi hình dung hành động, các con người mà nhiệt tình làm cách mạng, mà hoài bão muốn góp phần mình vào 1 sự đổi thay đã không còn.

Thế nhưng, con hổ, hình tượng trung tâm của bài thơ, dù có chịu mất tự do, nhưng cũng không chịu mất đi niềm kiêu hãnh. Trong đau khổ, trong cảnh “tù hãm”, trong nỗi “nhục nhằn”, nó vẫn biết tự phân biệt mình với các kẻ đã đi hoàn toàn tầm thường đồng hoá tới cả tinh thần, ở đây, vấn đề không phải là xem xét “tác phong quần chúng” của con hổ, phê bình nó “không 1 chút ưu ái gì đối với các con vật như con gấu, con báo cùng số mệnh như nó và nằm sát ngay cạnh chuồng nó” như ai đó đã bàn. Ở đây, cũng như chim ở trong lồng, ở cả Prômêtê bị xiềng và Hamlet nữa, sự đối lập giữa 2 hạng người, 2 cách sống là cách thức nghệ thuật vẫn thường dùng để làm vượt trội lên cái kích thước cao cả và tô đậm thêm cảm hứng đầy tính bi kịch của 1 tâm hồn bị đau khổ chứ khăng khăng không chịu hạ mình trong bất hạnh.

Thế Lữ, ít nhất là 1 lần trong 1 đời thơ, đã nỗ lực xây dựng cho mình 1 hình tượng thơ như thế. Con hổ ở Nhớ rừng biết mình chiến bại nhưng vẫn chưa chịu làm tôi tớ cho sự “tầm thường, giả dối” của cảnh lao tù tù. Nó bất lực, nhưng không hoàn toàn qua đời phục và thoả hiệp. Nó vẫn “ghét các cảnh không đời nào thay đổi”, nghĩa là còn ao ước các sự đổi thay. Bị giam thân trong lồng sắt chật, nó vẫn tha thiết vươn đến các chân trời rộng rãi của người đời với “giấc mộng càng to lớn”, và của thời gian với “niềm uất hận ngàn thâu”. Bài thơ, cho đến cùng, vẫn biểu hiện 1 tinh thần, khước từ thực tại, dẫu mới chỉ là sự khước từ trong ảo mộng mà thôi

Sự xung đột, chống đôi quyết liệt, thường xuyên, không thể dung hoà giữa hoàn cảnh và tính cách, giữa ngoại vật với nội tâm, giữa thấp hèn với cao thượng chính là cơ sở để kết cấu nên toàn bộ bài thơ. Có cảm giác như nghe được từ Nhớ rừng 1 bản xônát bốn chương với sự luân chuyển, xen kẽ của 2 nhạc đề tương phản, trong đó, chủ đề chính, chủ đề “nhớ rừng” bỗng đột ngột chuyển vút lên sau các nốt nhạc đã ngày càng chậm chạp, buồn nản ở chương đầu, và cứ vang to mãi, dào dạt mãi, dâng mãi tới cao trào với tất cả niềm phấn hứng của tâm linh để rồi chợt tắt im đi nặng nài, uất nghẹn. Và cuối cùng trong sự quật khởi chủ đề chính lại quay trở lại không còn hùng tráng được như trên, các tha thiết, các nhớ tiếc. Bài thơ kết thúc trong tiếng gọi tha thiết với rừng già của 1 kẻ biết mình đã sắp phải chấm dứt cuộc vượt tù trong tâm tưởng. Như thế bằng việc luôn luôn chuyển đổi tình cảm và giọng điệu thơ sang phía đối lập với nó, nhà thơ đã tìm đúng cái cách thức hữu hiệu để biểu thị hết các cung bậc cảm xúc của 1 tâm trạng cô đơn và đầy day dứt.

Bấm nút thanks
sau đó bấm Tải xuống

Download tài liệu - chọn link phù hợp để download