hoặc
Tài liệu học tập Ôn thi đại học: Một người Hà Nội - Nguyễn Khải, tại tailieuhoctap.com , bạn có thể tải miễn phí,tài liệu được sưu tầm trên internet và cung cấp miễn phí để các bạn có thể nghiên cứuhọc tập,dạng file , có kích thước 0.00 M nếu không xem đươc do lỗi font bạn có thể tải font vni về để xem,tải liệu Ôn thi đại học: Một người Hà Nội - Nguyễn Khải có 0 lần tải về miễn phí. Từ khóa tìm kiếm ,Học tập,Luyện thi đại học,Luyện thi đại học khối C,Tài liệu ôn thi đại học môn Văn

Nhằm giúp các bạn học sinh lớp 12 ôn tập và hệ thống kiến thức ngữ văn, tailieuhoctap.com xin giới thiệu tài liệu "Ôn thi đại học: Một người Hà Nội - Nguyễn Khải". Tài liệu này giúp các bạn có thêm gợi ý để hoàn thành bài văn của mình tốt hơn. Mời các bạn cùng tham khảo.

ÔN THI ĐẠI HỌC MÔN VĂN: MỘT NGƯỜI HÀ NỘI

Phân tích vẻ đẹp của người Hà Nội qua nhân vật bà Hiền trong tác phẩm “Một người Hà Nội” (Nguyễn Khải). (Phân tích nhân vật bà Hiền)

Nguyễn Khải là nhà văn nổi tiếng với các tác phẩm “Mùa lạc”,“Một chặng đường”,“Tầm nhìn xa”. Trước 5 1978, tác phẩm của Nguyễn Khải là cái nhìn tỉnh táo, dung nhan lạnh, luôn khai thác hiện thực trong thế xung đột, đối lập cũ - mới, tốt - xấu, ta – địch. Từ 5 1978 trở về sau, tác phẩm của ông là cái nhìn trăn trở, chiêm nghiệm, cảm nhận cái hiện thực xô người tình, tất tả, đổi thay nhưng cũng đầy hương dung nhan. Chuyển mạnh từ hướng ngoại sang hướng nội. Nhà văn nhìn con người trong mối quan hệ chặt chẽ với lịch sử, quá khứ dân tộc, gia đình và sự nối tiếp thế hệ. Từ đó nhà văn khẳng định các giá trị nhân văn cao đẹp của đời sống và con người hôm nay. Nhân vật bà Hiền trong tác phẩm tiêu biểu cho hướng tiếp cận đó của nhà văn.

Tác phẩm “Một người Hà Nội” tiêu biểu cho các tác phẩm của Nguyễn Khải sau công đoạn 1978, vẻ đẹp của hình tượng của cô Hiền tiêu biểu cho nét đẹp và nhựa sống bất tử của Hà thành. Qua nhân vật này, nhà văn Nguyễn Khải đã nói lên biết bao nhiêu điều có tính triết lý về sự đổi thay của thời gian, không gian nhưng vẻ đẹp của con người và vốn văn hóa cùng tính cách người Hà Nội mãi là giá trị tinh thần không đổi thay.

Nhân vật cô Hiền vốn xuất thân trong 1 gia đình giàu có, lương thiện, được bảo ban theo khuôn phép nhà quan, thời trẻ là 1 thiếu nữ xinh xắn, thông minh, mở xalông văn học để giao lưu rộng rãi với giới văn nghệ sĩ Hà thành. Cô là con người trí thức, hiểu biết rộng, là con người có “bộ mặt tư sản”, 1 cách sống rất tư sản: “Ở trong 1 tòa nhà rộng, tọa lạc ngay tại 1 đường phố lớn, hướng nhà nhìn thẳng ra cây đắm say cổ thụ và hậu cung đền Ngọc Sơn”. Cái mặc cũng sang trọng quá: “Mùa đông ông mặc áo Ba-đờ-xuy, đi giày da, bà mặc áo Măng-tô cổ lông, đi giày nhung đính hạt cườm”. Cái ăn cũng không giống với số đông: “Bàn ăn trải khăn trắng, giữa bàn có 1 lọ hoa nhỏ, bát úp trên đĩa, đũa bọc trong giấy bản, và từng người ngồi đúng chỗ quy định”. Đây là 1 lối sống nền nếp, lịch lãm, nhìn thì cứ ngỡ là tư sản nhưng bản tính cô Hiền không phải là tư sản bởi vì “Cô không bóc lột ai cả thì làm sao gọi là tư sản”. Cô làm ăn lương thiện với cửa hàng hoa giấy do chính tay tự làm và các con phụ giúp. Trong quan hệ với người làm, chủ và tớ “dựa vào nhau mà sống”. Tình nghĩa như người trong họ. Đây chính là vẻ đẹp của người lao động chân chính, có nhân có nghĩa.

Vẻ đẹp của cô Hiền được miêu tả trong đa dạng thời điểm khác nhau của lịch sử. Nhân vật lại có các bộc lộ xử sự bộc lộ cá tính đặc trưng nhất quán.

Khi hòa bình lập lại 1955, nhân vật “Tôi” từ kháng chiến trở về. “Hà Nội nhỏ hơn trước, vắng hơn trước”. Người thì tìm các vùng đất mới để làm ăn, sinh sôi. Riêng gia đình cô Hiền vẫn ở lại Hà Nội “Họ không thể rời xa Hà Nội, không thể sinh cơ lập nghiệp ở vùng đất khác”. Đây chính là sự gắn bó máu thịt, tình yêu của cô đối với Hà Nội. Hay sau kháng chiến chống Mỹ, mỗi bận nhân vật “tôi” từ Sài Gòn trở về Hà Nội, bà băn khoăn hỏi “Anh ra Hà Nội lần này thấy phố xá như thế nào, dân tình thế nào?”. Cứ ngỡ đó chỉ là câu hỏi xã giao nhưng bản tính là chứa đựng toàn bộ các đau đáu, thắc thỏm và hi vọng về mai sau Hà Nội.

Nhân vật bà Hiền mang vẻ đẹp cao nhã của người đất kinh kỳ. Đó là vẻ đẹp có trong bản thân nhân vật và được nhân vật không dừng ý thức vun đắp. Đúng như câu ca xưa viết về con người Hà Nội:

"Chẳng thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không cao nhã cũng người Tràng An"

Vẻ đẹp cao nhã đó được bộc lộ ở cách bà nuôi dạy con, uốn nắn cho chúng từ thói quen nhỏ nhất như cách cầm bát đũa, cách múc canh, cách nói chuyện trong bữa ăn, cách đi đứng… Điều này thật khác với cách sinh hoạt của gia đình nhân vật xưng tôi “Cứ việc sục muôi, sục đũa vào, vừa ăn vừa quát mắng con cái, nhồm nhoàm, hả hê, không phải theo 1 lề luật nào cả”. Với bà Hiền đây không phải là chuyện sinh hoạt vặt vãnh mà là văn hóa sống, văn hóa xử sự của người Hà Nội “Là người Hà Nội thì cách đi đứng nói năng phải có chuẩn, không được sống tùy tiện buông tuồng”. Bà còn nói làm người Hà Nội thì phải “Biết lòng tự tôn, biết xấu hổ”. Đây không phải là bộc lộ của sự kỹ tính mà bộc lộ nét tinh tế của 1 người có văn hóa.

Bấm nút thanks
sau đó bấm Tải xuống

Download tài liệu - chọn link phù hợp để download