hoặc
Tài liệu học tập Phân tích truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng của O Hen-ri, tại tailieuhoctap.com , bạn có thể tải miễn phí,tài liệu được sưu tầm trên internet và cung cấp miễn phí để các bạn có thể nghiên cứuhọc tập,dạng file , có kích thước 0.00 M nếu không xem đươc do lỗi font bạn có thể tải font vni về để xem,tải liệu Phân tích truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng của O Hen-ri có 0 lần tải về miễn phí. Từ khóa tìm kiếm ,Học tập,Trung học cơ sở,Tài liệu học tập lớp 8,Văn mẫu lớp 8

Phân tích truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng của O Hen-ri để thấy được bức thông điệp màu xanh về tình thương và sự sống của con người mà nhà văn gởi gắm qua tác phẩm. Mời các bạn cùng tham khảo tài liệu văn mẫu để có thể hoàn thành bài viết của mình tốt hơn.

Phân tích tác phẩm Chiếc lá cuối cùng của O Henri

O’Hen-ri là nhà văn Mĩ, sinh 5 1862, mất 5 1910. Thuở nhỏ, vì nhà nghèo nên ông không được học hành tới nơi tới chốn. Năm mười lăm tuổi, ông đã phải thôi học, tới phụ việc tại hiệu thuốc của người chú ruột. Thời trai trẻ, ông trải qua đa dạng nghề khác nhau để kiếm sống như nhân viên kế toán, thủ quỹ ngân hàng, bốc vác… O’Hen-ri sáng tác hầu hết và hầu hết tác phẩm của ông phản ánh đời sống bất hạnh của tầng lớp dân nghèo. Nhiều truyện ngắn đã để lại ấn tượng khó quên trong lòng người đọc, trong đó có truyện Chiếc lá cuối cùng.

Bối cảnh của truyện là ngôi nhà trọ ba tầng cũ kĩ, tồi tàn với các căn phòng cho thuê giá rẻ trong 1 khu phố nhỏ ở phía Tây công viên Oa-sinh-tơn. Thời điểm xảy ra sự việc là tháng mười 1, khi các cơn gió lạnh mùa đông tràn về. Hai nữ họa sĩ trẻ là Xiu và Giôn-xi thuê chung 1 căn phòng nhỏ trên tầng thượng sát mái. Cụ Bơ-men là 1 họa sĩ nghèo sống ở tầng hầm.

Giôn-xi bị sưng phổi nặng. Vì nghèo không có tiền thuốc men nên cô buồn bã không thiết sống nữa. Mặc cho Xiu chăm sóc, động viên, Giôn-xi cứ nằm quay mặt ra phía cửa sổ, nhìn các chiếc lá thường xuân rụng dần từng chiếc 1. Mỗi lần có chiếc lá rơi, cô lại cảm thấy mình gần cái chết thêm 1 chút. Trước khi trời tối, Giôn-xi đếm còn lại bốn chiếc lá và tự vấn sau khi chiếc lá cuối cùng rụng nốt thì mình cũng lìa đời. Nghe Xiu kể chuyện đó, cụ Bơ-men bực mình nghĩ rằng tại sao trên đời này lại có người muốn chết chi vì 1 cây dây leo nào đó rụng hết lá?! Rồi Xiu đưa cụ Bơ-men lên gác… Đoạn trích này nối tiếp câu chuyện trên, kể về việc vì thương Giôn-xi mà cụ Bơ-men đã thức trắng đêm để vẽ chiếc lá thường xuân lên tường. Sáng hôm sau thức giấc, Giôn-xi nhìn thấy chiếc lá cuối cùng vẫn còn bám chặt vào cây. Cô như được tiếp thêm sức mạnh và thoát qua cơn hiểm nghèo. Nhưng cũng vì vẽ chiếc lá trong đêm đông giá buốt nên cụ Bơ-men đã bị cảm lạnh rồi mệnh chung chi sau 2 ngày. Qua đoạn trích, tác giả bày tỏ thái độ trân trọng, cảm phục trước tình yêu thương chân thành và lòng vị tha cao cả của các con người nghèo khổ.

Cụ Bơ-men là 1 hoạ sĩ vô danh. Suốt bốn mươi 5, cụ ủ ấp ý định sẽ vẽ 1 bức tranh tuyệt tác nhưng chưa bao giờ bắt đầu công việc. Giống như chị Xiu, cụ Bơ-men rất quan tâm tới tình cảnh khổ thân của Giôn-xi. Biết cô gái đang tuyệt vọng, muốn tìm tới cái chết để giải thoát, cụ đã nhờ chị Xiu đưa lên gác để thăm. Hai người sợ sệt ngó ra ngoài cửa sổ, nhìn cây thường xuân. Rồi họ nhìn nhau 1 lát, chẳng nói năng gì vì thấy các chiếc lá thường xuân đang theo nhau rụng, chỉ còn 1 vài chiếc. Có lẽ trong thâm tâm cả 2 đều lo âu cho số phận của Giôn-xi. Riêng cụ Bơ-men, chắc là cụ đang mường tượng cách vẽ chiếc lá cuối cùng để đem đến cho Giôn-xi niềm hi vọng.

Tình thương và lòng trắc ẩn đã khơi dậy trong tâm hồn cụ Bơ-men 1 ý tưởng sáng tạo lý tưởng. Cụ lẳng yên làm theo lời trái tim mách bảo, khỏng hé răng cho ai biết ý định của mình.

Tác giả không tiết lộ ngay việc cụ Bơ-men vẽ chiếc lá trong đêm mưa tuyết ra sao mà đợi tới các dòng cuối cùng của truyện mới cho mọi người biết qua lời của chị Xiu. Cách kể truyện như thế tạo được bất ngờ và hứng thú cho người đọc.

Chiếc lá cụ Bơ-men vẽ lên bức tường gạch đối diện với cửa sổ căn gác nhỏ của Giôn-xi đúng là 1 kiệt tác vì trước nhất trông nó giống y như thật: Ở gần cuống lá còn giữ màu xanh sẫm, nhưng với rìa lá hình răng cưa đã nhuốm màu vàng úa, chiếc lá vẫn dũng cảm treo bám vào cành cách mặt đất chừng 2 mươi bộ, khiến cho Giôn-xi tưởng đó chính là chiếc lá cuối cùng. Quan trọng hơn cả là chiếc lá do cụ Bơ-men vẽ đã đem đến sự sống cho Giôn-xi. Chiếc lá không phải chỉ được vẽ bằng bút lông, bột màu, mà bằng cả tình cảm chân thành và lòng vị tha cùng đức hy sinh cao cả của cụ Bơ-men. Người hoạ sĩ già đã quên cả tuổi tác lẫn sức khỏe của mình để cố gắng nhen nhóm lại hi vọng sống trong lòng cô gái trẻ đáng thương.

Bấm nút thanks
sau đó bấm Tải xuống

Download tài liệu - chọn link phù hợp để download